
Bài viết được gắn thẻ # Hoài niệm
-
Nghe như trời đã sang thu
Những điều tưởng như nhỏ bé lại trở thành phần ký ức chẳng thể gọi tên. Mỗi khi mùa thu trở lại, chỉ một thoáng heo may, một mùi hương quen thuộc hay sắc trời xanh trong cũng đủ đánh thức cả khoảng trời tuổi thơ đã ngủ yên trong tôi.
-
Chốn quê đọng lại…
Chiếc ao xưa đã bị lấp đi, chiếc ghe cũ không còn chốn đậu. Tôi đã về quê nhưng có những điều của thời thơ ấu không còn nữa, chỉ để lại mình tôi với những hồi ức ăm ắp ùa về, hằn đậm vết tích thời gian.
-
Vu lan và miền “Mây trắng” của Nguyễn Đức Sơn
Có lẽ đó là phần đẹp nhất nằm bên ngoài Mây Trắng. Bởi không phải cuộc chia ly nào trong đời cũng cho chúng ta cơ hội tỉnh dậy để biết tất cả chỉ là một giấc mộng. Rồi mùa Vu Lan sẽ qua, hoa hồng sẽ héo, mây trắng vẫn bay.
-
Khi thời gian không vội vã
Chiếc đồng hồ cũ treo trên tường nhắc tôi một điều giản dị "sống chậm không có nghĩa là lạc hậu, mà là biết đặt nhịp sống của mình gần với nhịp tự nhiên của đời".
-
Lạc giữa bóng quê
Quê nhà vẫn âm thầm ở đó, chưa từng rời bỏ một ai, như người mẹ tảo tần lặng lẽ chỉ để chờ những đứa con quê đúng nghĩa trở về. Dù đâu đó vẫn còn những bóng người lạc giữa bóng quê!
-
Người về cùng tháng Tư
Tôi chợt hiểu rằng trong dòng đời vô thường, điều đáng quý không phải là giữ được mọi thứ mãi mãi, mà là trân trọng những khoảnh khắc đã từng có mặt.
-
Còn lại gì từ năm mười tám tuổi?
Tôi thấy biết ơn. Biết ơn một phiên bản đã dám mơ, dám đi, để hôm nay, giữa bao đổi thay, tôi vẫn có thể mỉm cười và nói với chính mình rằng những gì mình đã chọn, những con đường mình đã đi, suy cho cùng, đều dẫn về phía ánh sáng.
-
Gốc đa ký ức
Bây giờ, gốc đa ấy đã bị thời gian xóa mờ. Nhưng trong tôi, nó trở thành biểu tượng của vô thường, nơi những phận đời không tên đều cần được nhìn bằng ánh mắt từ bi.
-
Mẹ ra đi nhẹ nhàng như một cánh hoa rơi
Mẹ tôi đã trọn vẹn với tình thương, vậy nên mẹ đi. Và chúng tôi, những người ở lại, tiếp tục sống trọn vẹn với tình thương, như mẹ tôi đã làm.
-
Mỹ vị nhân gian và bữa cơm chay mẹ nấu
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấm thía rằng: mỹ vị nhân gian rồi cũng phai tàn, chỉ có tình mẹ là hương vị chẳng đổi thay, lặng lẽ ở lại trong tôi như một bài kinh vô tự.
-
Sau này con lớn…
Có học mới thoát sống mòn. Có chữ chẳng sợ ngậm ngùi cười chê. Không nạnh tị, chẳng chấp nê. Bạn bè học giỏi thì con nên mừng. Việc học chớ có dở chừng. Phải có con chữ, luyện tôi thành người.
-
Mùa thị chín gợi nhớ ký ức tuổi thơ
Mùa thị chín, mùa của hồi ức, cũng là mùa nhắc ta học cách sống chậm, sống sâu… để thấy rằng: những điều quý giá nhất thường hiện diện trong những điều tưởng chừng nhỏ bé và bình thường nhất.
-
Chính niệm trước lịch sử - hoài niệm quá khứ cùng tâm từ vô hạn
Nhìn lại lịch sử bằng chính niệm là một hành động tỉnh thức. Sống với tâm từ vô hạn là một lựa chọn can đảm. Và chỉ khi hiểu và thương được nhau, con người mới thực sự thoát ra khỏi bóng tối của quá khứ.




